Gốc > Thơ và những lời buồn >

Năm ấy mẹ sinh em mùa đói
Tháng ba nhọc nhằn và hoa gạo rụng hố vôi
Cha đi vắng rét nàng Bân buốt nhói
Mẹ ướt mồ hôi, em khóc chào đời.
Cây gạo ấy bây giờ em vẫn nhớ
Năm tháng đi phai sắc đỏ mỗi mùa
Tuổi thơ em với bạn bè đồng lứa
Nhặt vỏ sò trên cát vắng ven sông...
Chị lớn lên. Và chị lấy chồng
Tháng ba oằn mình hình con đê cong
Bạn bè lớn lên. Rồi lại lấy chồng
Còn em đi xa...
Mỗi độ xuân về lại thương tháng ba
Buồn sướt mướt những chiều sương nhạt quá
Bãi sông nằm thương con đò vất vả
Chị lấy chồng đã mấy mùa hoa.
Ký ức em dội ướt 1 mái nhà
Thời gian phủ nỗi niềm lên màu rạ
Mẹ khâu vá 1 đời bên bức vách
Ngọn đèn chong chưa lụi tắt bao giờ.
Con một mình lặn lội với thơ
Mười tám tuổi không về quê như chị
Mẹ ướt mắt khuyên 'đừng tập làm thi sĩ
Bạc muôn chừng thân gái con ơi'.
Tháng ba đi, hoa gạo nở hết rồi
Mẹ đếm tuổi em bằng cánh hoa mùa cuối.
Thư gửi em chừng là viết vội
Mẹ giục về đi lấy chồng thôi.
Tháng ba buồn dại ý hẳn ngậm ngùi
Nhắc em ngày sinh và hố vôi đầy hoa gạo rớt
Quê em đó, cơn mưa dài không ngớt
Khóc từ lúc sinh em cho đến tận bây giờ
Đành rằng tháng ba vẫn thắp màu hoa cũ
Nhưng có những điều phải sống khác ngày xưa.
Ctrlz Or Undo @ 10:46 01/12/2010
Số lượt xem: 3282
Đi qua đời con (Bình Nguyên Trang)

Năm ấy mẹ sinh em mùa đói
Tháng ba nhọc nhằn và hoa gạo rụng hố vôi
Cha đi vắng rét nàng Bân buốt nhói
Mẹ ướt mồ hôi, em khóc chào đời.
Cây gạo ấy bây giờ em vẫn nhớ
Năm tháng đi phai sắc đỏ mỗi mùa
Tuổi thơ em với bạn bè đồng lứa
Nhặt vỏ sò trên cát vắng ven sông...
Chị lớn lên. Và chị lấy chồng
Tháng ba oằn mình hình con đê cong
Bạn bè lớn lên. Rồi lại lấy chồng
Còn em đi xa...
Mỗi độ xuân về lại thương tháng ba
Buồn sướt mướt những chiều sương nhạt quá
Bãi sông nằm thương con đò vất vả
Chị lấy chồng đã mấy mùa hoa.
Ký ức em dội ướt 1 mái nhà
Thời gian phủ nỗi niềm lên màu rạ
Mẹ khâu vá 1 đời bên bức vách
Ngọn đèn chong chưa lụi tắt bao giờ.
Con một mình lặn lội với thơ
Mười tám tuổi không về quê như chị
Mẹ ướt mắt khuyên 'đừng tập làm thi sĩ
Bạc muôn chừng thân gái con ơi'.
Tháng ba đi, hoa gạo nở hết rồi
Mẹ đếm tuổi em bằng cánh hoa mùa cuối.
Thư gửi em chừng là viết vội
Mẹ giục về đi lấy chồng thôi.
Tháng ba buồn dại ý hẳn ngậm ngùi
Nhắc em ngày sinh và hố vôi đầy hoa gạo rớt
Quê em đó, cơn mưa dài không ngớt
Khóc từ lúc sinh em cho đến tận bây giờ
Đành rằng tháng ba vẫn thắp màu hoa cũ
Nhưng có những điều phải sống khác ngày xưa.
Ctrlz Or Undo @ 10:46 01/12/2010
Số lượt xem: 3282
Số lượt thích:
0 người
- Con đò ! (02/11/10)
- MẸ ƠI ! (17/10/10)
- NGƯỜI ĐÀN BÀ THỨ HAI (16/10/10)
- ANH HÃY TRỞ VỀ ... (Onga Becgon) (01/10/10)
- Về Hà Nam anh ơi ! (11/09/10)
Em sinh ra trong màu đói, tiếng khóc chào đời giữa cái rét nàng Bân, tuổi thơ lớn lên theo vỏ sò, vỏ ốc bên bờ sông quê vắng vẻ, con đò nằm lặng lẽ, bạn bè, người thân dần đi xa, chỉ ngừoi mẹ vẫn khâu vá 1 đời bên bức vách...Một CS buồn đến hắt hiu dội vào tâm thức mỗi người.
"em " nghĩ lại chỉ thấy "Buồn sướt mướt những chiều sương nhạt quá" vàkiis ức hiện về chỉ càng "dội ướt 1 mái nhà". Thưong quê hương, thưong tuổi thơ, thương ngừoi thân đến trào nứoc mắt...
Bài thơ thật cảm động, nó làm thổn thức ta k0 phải bởi những hình ảnh trên mà bởi sự trở đi trở lại của hình ảnh "hoa gạo - tháng Ba - người phụ nữ"...
...nó nhu 1 soi day cam xuc cot chat suy nghi cua nguoi doc ve nhung am anh khon nguoi cua 1 tuoi tho, 1 CS ban han co cuc
Thơ hay không có người buồn
Không buôn không phải không buồn không buôn!
Gút!
Đành rằng tháng ba vẫn thắp màu hoa cũ
Nhưng có những điều phải sống khác ngày xưa.
Cả bài thơ nghe bùi ngùi, nhưng may thay, 2 câu kết này cũng lóe lên 1 triết lí -như là 1 sự sưởi ấm cho những tâm hồn, không thể đắm chìm trong quá khứ!
Hoàng hôn tắt , bình minh lên mà ! U có cái nhìn sâu sắc đấy !
Ký ức em dội ướt 1 mái nhà
Thời gian phủ nỗi niềm lên màu rạ
Mẹ khâu vá một đời bên bức vách
Ngọn đèn chong chưa lụi tắt bao giờ.
Hay nhất ấy !