Gốc > Thơ và những lời buồn >
thơ tinh toan -lý(nguyễn huy năm)
Tinh vân
Anh bảo rằng anh là tinh vân
Là đám bụi khí, sao mờ ảo!
Như cuộc đời anh
Mờ ảo khôn cùng!
Anh bảo anh là hố đen
Với chiếc túi tham lam
Giữ lấy cho mình
Những gì có thể
Như nam châm vĩ đại
Hút cả tình em!
Anh bảo anh là vụ nổ sao
Vỡ òa vào vũ trụ
Như tình anh
Dành cho em!
Em ơi!
Dẫu là sao, là khí hay là mây
Dẫu cho vũ trụ kia có vỡ tan hay hòa làm một
Anh vẫn mãi là anh
Với mối tình đẹp nhất
Dành cho em!:Y :YỪ, yêu đương đâu phải là tội lỗi,
là chết ở trong lòng một ít mất rồi
và cuộc đời dường như phơi phới
khi tôi ngồi nhớ mặt người yêu tôi!
Nàng của tôi có cặp mắt đen huyền
mọi sự đời khúc xạ vào trong ấy
và khi mơ tôi không thể thức dậy
vì ánh mắt nàng như dòng thác photon
Và môi nàng chín mọng những phonon
những làn sóng nhẹ nhàng uốn lượn
vá khi sóng có biên độ cực đại
nàng phát những âm thanh mười mấy db
Tôi không rõ nàng nặng bao nhiêu cân
mà chỉ biết ngoài 60 có lẻ
và không gian xung quanh nàng có lẽ
đã uốn cong nên hút cả tôi vào
Trái tim nàng tần số quá cao
trái tim tôi dao động cưỡng bức
và ở đây sóng điện từ bát lực
trái tim nàng hấp dẫn trái tim tôi
Nàng gọi tôi là kẻ dở hơi
"Ôi sư tử Hà Đông" tôi khẽ
nhưng dù sao cũng ko nên gọi thế
mà gọi là :Sư tử Hà nội của lòng tôiThơ tình Toán Lý Hóa
Khi tôi nói em đừng " phãn ứng "
Hãy ngồi nghe mà "khái niệm" tình tôi
Trái tim nầy dù "điện giãi" thành hai
Tôi cũng sẽ vì em làm "thí nghiệm"
Sắc đẹp em như một " giây dẫn điện "
Vì đó là " đặc tính" tự ngàn xưa
Một nụ cười" công dụng " cũa em ư ?
Hay " nguyên tắc " giết người wa khoé mắt
Theo " định luật " cũa tình tôi " đậm đặc "
Kẽ si tình bị " điều chế " nơi em
Một cuộc đời son trẽ fãi lên men
Bỡi " nồng độ" ái tình không hạn chế
Tôi yêu em không cùng " hoá Trị "
Biết lấy gì do " thễ tích " sầu thương
Em đã làm "toã nhiệt " trái tim hoang
Và " trọng lượng " đã mấy lần co giãn
Tôi đau khỗ tim tôi vì nức rạn
Nên vội thay " cường độ" cũa tình yêu
Giãi thích rồi nhưng em vẫn làm kiêu
Không fát biễu 1 đôi lời " cãm ứng"
Tôi buồn chán nhưng bị em " tác dụng "
Vì tương tư là" trạng thái thiên nhiên "
Nếu không tin em "khão sát " mà xem
Rồi sẽ thấy tôi " cân bằng " lời nói
Tôi sống với 1 tình yêu " tuyệt đối"
Lòng nát tan như " tia sáng phân kỳ"
Tôi thầm mong "hội tụ " một ngày kia
Và chẵng muốn đặt tình nơi " vô cực "
Tôi yêu em chẵng kễ gì quy ước
Không kễ gì " áp lu*c" cũa riêng ai
Nụ cười mà em " phóng phích " trên môi
Mềm rạo rực như là đang " xuất hiện"
Fãi chăng tôi đi ngược chiều giòng điện
Quá vội vàng nên "quy tắc " không dùng
Tìm hơi say bao " nhiệt độ" nhớ nhung
Trong giây phút đã tan vào " không khí"
Niềm sầu tũi" bốc hơi" lên thành lệ
Nhưng càng thương " điện trã" càng gia tăng
Có nhiều đêm "ão ãnh" cũa giai nhân
Đã "fãn chiếu" wa giất mơ êm ái
Khi tĩnh dậy thấy hồn như " điện giãi
Đang lạc về " tiêu điễm" tận hư vô
Có khi buồn " phân tích " lệ thành mưa
Mong "tỗng hợp " tình yên vào lòng đất
Cuối dâng em 1 tình yêu " nguyên chất "
Tôi thật tình không" phóng đại" thêm đâu
Quá si mê tôi " tích tụ " từ lâu
Một" dung dịch " chứa rất nhiều vàng bạc
Tôi " đơn chất" em ơi đừng lãnh đạm
Xin em về " điều chĩnh" hộ con tim
Tôi dành riêng 1 "vị trí" cho em
Cao sang nhất "Trong Tình Yêu Lý Hoá " .Lặng lẽ đợi chờ...
Lặng lẽ nhớ mong...
Lặng lẽ yêu anh...
Lặng lẽ để rồi trở thành vô vọng..
Trong cuộc tình mãi mãi chỉ riêng em
Lặng lẽ nhưng cũng là cuồng nhiệt
Với mối tình em dành trọn đầu tiên.
Xin đừng đến, xin anh đừng bỏ đi...
Khi trái tim em đong đầy giá lạnh
Hãy đứng đó để rồi em bước tới
Lặng lẽ nhìn ánh mắt ấy vấn vương...
Lặng lẽ để rồi trở thành vô vọng...
Trương Thanh @ 10:07 31/12/2010
Số lượt xem: 1052
Anh bảo rằng anh là tinh vân
Là đám bụi khí, sao mờ ảo!
Như cuộc đời anh
Mờ ảo khôn cùng!
Anh bảo anh là hố đen
Với chiếc túi tham lam
Giữ lấy cho mình
Những gì có thể
Như nam châm vĩ đại
Hút cả tình em!
Anh bảo anh là vụ nổ sao
Vỡ òa vào vũ trụ
Như tình anh
Dành cho em!
Em ơi!
Dẫu là sao, là khí hay là mây
Dẫu cho vũ trụ kia có vỡ tan hay hòa làm một
Anh vẫn mãi là anh
Với mối tình đẹp nhất
Dành cho em!:Y :YỪ, yêu đương đâu phải là tội lỗi,
là chết ở trong lòng một ít mất rồi
và cuộc đời dường như phơi phới
khi tôi ngồi nhớ mặt người yêu tôi!
Nàng của tôi có cặp mắt đen huyền
mọi sự đời khúc xạ vào trong ấy
và khi mơ tôi không thể thức dậy
vì ánh mắt nàng như dòng thác photon
Và môi nàng chín mọng những phonon
những làn sóng nhẹ nhàng uốn lượn
vá khi sóng có biên độ cực đại
nàng phát những âm thanh mười mấy db
Tôi không rõ nàng nặng bao nhiêu cân
mà chỉ biết ngoài 60 có lẻ
và không gian xung quanh nàng có lẽ
đã uốn cong nên hút cả tôi vào
Trái tim nàng tần số quá cao
trái tim tôi dao động cưỡng bức
và ở đây sóng điện từ bát lực
trái tim nàng hấp dẫn trái tim tôi
Nàng gọi tôi là kẻ dở hơi
"Ôi sư tử Hà Đông" tôi khẽ
nhưng dù sao cũng ko nên gọi thế
mà gọi là :Sư tử Hà nội của lòng tôiThơ tình Toán Lý Hóa
Khi tôi nói em đừng " phãn ứng "
Hãy ngồi nghe mà "khái niệm" tình tôi
Trái tim nầy dù "điện giãi" thành hai
Tôi cũng sẽ vì em làm "thí nghiệm"
Sắc đẹp em như một " giây dẫn điện "
Vì đó là " đặc tính" tự ngàn xưa
Một nụ cười" công dụng " cũa em ư ?
Hay " nguyên tắc " giết người wa khoé mắt
Theo " định luật " cũa tình tôi " đậm đặc "
Kẽ si tình bị " điều chế " nơi em
Một cuộc đời son trẽ fãi lên men
Bỡi " nồng độ" ái tình không hạn chế
Tôi yêu em không cùng " hoá Trị "
Biết lấy gì do " thễ tích " sầu thương
Em đã làm "toã nhiệt " trái tim hoang
Và " trọng lượng " đã mấy lần co giãn
Tôi đau khỗ tim tôi vì nức rạn
Nên vội thay " cường độ" cũa tình yêu
Giãi thích rồi nhưng em vẫn làm kiêu
Không fát biễu 1 đôi lời " cãm ứng"
Tôi buồn chán nhưng bị em " tác dụng "
Vì tương tư là" trạng thái thiên nhiên "
Nếu không tin em "khão sát " mà xem
Rồi sẽ thấy tôi " cân bằng " lời nói
Tôi sống với 1 tình yêu " tuyệt đối"
Lòng nát tan như " tia sáng phân kỳ"
Tôi thầm mong "hội tụ " một ngày kia
Và chẵng muốn đặt tình nơi " vô cực "
Tôi yêu em chẵng kễ gì quy ước
Không kễ gì " áp lu*c" cũa riêng ai
Nụ cười mà em " phóng phích " trên môi
Mềm rạo rực như là đang " xuất hiện"
Fãi chăng tôi đi ngược chiều giòng điện
Quá vội vàng nên "quy tắc " không dùng
Tìm hơi say bao " nhiệt độ" nhớ nhung
Trong giây phút đã tan vào " không khí"
Niềm sầu tũi" bốc hơi" lên thành lệ
Nhưng càng thương " điện trã" càng gia tăng
Có nhiều đêm "ão ãnh" cũa giai nhân
Đã "fãn chiếu" wa giất mơ êm ái
Khi tĩnh dậy thấy hồn như " điện giãi
Đang lạc về " tiêu điễm" tận hư vô
Có khi buồn " phân tích " lệ thành mưa
Mong "tỗng hợp " tình yên vào lòng đất
Cuối dâng em 1 tình yêu " nguyên chất "
Tôi thật tình không" phóng đại" thêm đâu
Quá si mê tôi " tích tụ " từ lâu
Một" dung dịch " chứa rất nhiều vàng bạc
Tôi " đơn chất" em ơi đừng lãnh đạm
Xin em về " điều chĩnh" hộ con tim
Tôi dành riêng 1 "vị trí" cho em
Cao sang nhất "Trong Tình Yêu Lý Hoá " .Lặng lẽ đợi chờ...
Lặng lẽ nhớ mong...
Lặng lẽ yêu anh...
Lặng lẽ để rồi trở thành vô vọng..
Trong cuộc tình mãi mãi chỉ riêng em
Lặng lẽ nhưng cũng là cuồng nhiệt
Với mối tình em dành trọn đầu tiên.
Xin đừng đến, xin anh đừng bỏ đi...
Khi trái tim em đong đầy giá lạnh
Hãy đứng đó để rồi em bước tới
Lặng lẽ nhìn ánh mắt ấy vấn vương...
Lặng lẽ để rồi trở thành vô vọng...
Trương Thanh @ 10:07 31/12/2010
Số lượt xem: 1052
Số lượt thích:
0 người
- thơ vật lý (nháp thôi) (31/12/10)
- thơ vật lý (nháp thôi) (31/12/10)
- thơ về các công thức vật ly_trương thanh (31/12/10)
- Tinh ca vật lý 2_trương thanh (31/12/10)
- GHÉT THẬT RỒI ! (29/12/10)
hêêeeeeeêêêêêeeeeeeeeeeêêêêêêeê......anh làm giỏi nhỉ?
Bài này hay, đặc sắc hơn mấy bài kia đấy!
Chú lấy bài này ở đâu mà lại nói thế, anh đâu phải Lý Thông!
BIG BANG - vụ nổ lớn, một thuyết lý giải về sự hình thành của vũ trụ, thiên hà, các hành tinh, Trái đất...
Tình yêu mà chú nói như 1 Vụ nổ lớn thì ghê gớm quá! Mà kể họ ví cũng hay, nó là thế đấy, vì vụ nổ lớn nên khói bụi bay tứ tung, làm mờ cả mắt! Yêu mà không mờ cả mắt thì đừng gọi là TY (mờ mắt với nhiều nghĩa đó chú, làm việc mệt mỏi cũng mờ cả mắt, bụi làm mờ cả mắt, TY quá mù quáng cũng làm mờ cả mắt, vân vê...)